loading-img

Những trader huyền thoại quanh tôi

CÔ VÂN


Một chiều mùa thu trời nhiều hơi sương và se lạnh, quán trà cô Vân hơi vắng khách, chỉ có lác đác vài người. Thấy cô Vân rảnh tay không phải chạy nước, tôi cảm hứng hỏi chuyện cô về cái cây đã trở thành tên một club trà đá thân quen: Cây Đa Corner.

Theo lời cô Vân kể, vào khoảng năm 2002 cô dọn hàng nước ra ngồi bán ở đây. Ngày ấy chỗ góc hồ này chẳng có cái cây nào cả, chỉ là cái đường đất ven bờ ao dẫn vào cổng làng. Một hôm cô thấy người ta chặt cây đa ở chỗ đằng kia, cô mới nhặt về một cành cắm xuống bờ ao ngay chỗ quán nước cô ngồi. Thời gian lặng lẽ trôi và nuôi lớn cái cây từng ngày. Bấm đốt ngón tay mà tính nhẩm, cây đa bây giờ cũng đã tròn mười tám. Những mùa cây ra hoa, rồi kết trái, nó thường tìm vui bằng cách từ trên cao ném quả chín của nó xuống đầu, xuống mặt, xuống người và cả những ly trà mát ngọt của chúng tôi.

"Thế mà cũng gần hai chục năm rồi đấy Quang à."

Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi thấy cô Vân tĩnh lại, ánh mắt cô nhìn về phía xa xăm.




ANH THẮNG

Nếu trên đời này anh Thắng mà đứng thứ hai, thì theo tôi không có ai là người số một để mà nói về tâm huyết và trình nghệ chữa giày. Sương gió phủ đời anh những tháng năm trai trẻ, gương mặt hiền lành có nét khắc khổ nhưng tuyệt nhiên tôi chưa bao giờ thấy anh bực tức buồn rầu. Mệt thì anh nghỉ, khỏe anh lại làm, rảnh rỗi anh ngồi lướt facebook đọc tin. Gặp anh tôi luôn chào, còn anh luôn cười lại. Tôi với anh hai người xa lạ, tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.

Phím bên phím, giày dép bên giày, bên ly trà thơm tôi và anh tâm sự. Tôi hỏi ước mơ anh và kể anh nghe những mảnh chuyện đời mình. Có lần anh bảo với tôi mong muốn của anh là được trở về quê xây một ngôi nhà nhỏ, mỗi ngày vui vẻ trồng cây nuôi cá, an cư tuổi già. Tôi cũng thật thà chia sẻ với anh về kế hoạch mà tôi hằng ấp ủ là đi xây cầu. Anh hỏi tôi xây cầu gì, tôi bảo anh tôi đi xây cầu vồng. Anh hỏi tôi xây cầu vồng có vui không. Tôi rằng vui. Ngày lại ngày, dưới vòm đa ngát xanh, nhịp sống ở nơi này cứ dịu dàng lướt đi, vô thường như thế.

Em ơi, buồn làm chi. Về Cây Đa Corner sáng sớm nắng buông mặt hồ trong biếc, chiều gió về ve vuốt lá xanh. Cọ đôi giày xinh, mần ly trà đá, mỗi ngày an yên mà nhìn ngắm cuộc đời. Nơi đây cảnh vật yên bình, con người thân thiện, trà thì ngon và bạn thì hiền. Anh Thắng là chỗ anh quen, trà đá cô Vân anh nợ được, thương em nhiều. Về đi em.

 

Một góc Cây Đa Corner

 

Nhưng Hồng không về.




HƯNG HỒNG

Bao nhiêu dự định và ước mơ về ngôi nhà đẹp xinh mới ngày hôm qua còn chung nhau vun đắp, giờ vụt bay như một ánh sao băng. Những gì còn lại chỉ là luyến tiếc. Mọi thứ kết thúc như một bi kịch trong buổi chiều hôm ấy khi thằng Hưng hẹn tôi trà đá và nói toang rồi.

- Hồng đi rồi anh ạ.
- Hai đứa lại dỗi nhau à?
- Không anh ạ. Lần này em toang thật rồi. Em thua lỗ nặng quá không cứu được nữa.
- Thua lỗ gì cơ? Làm kỹ sư mà thua lỗ cái gì?
- Em đầu tư bị thua lỗ anh ạ. Giờ em sắp mất cả nhà rồi.
- Ủa mày đầu tư là làm gì cơ?
- Em trade ấy anh. Cái này bây giờ đang hot lắm, kiếm tiền dễ với nhanh hơn đi làm công ăn lương.
- Ghê nhờ, mày bây giờ còn tập tành làm trader cơ à?
- Ơ anh cũng biết cái trader này à?
- Uh anh có biết chút, công việc của anh có liên quan.
- Ơ thế anh có trade không? Anh mà trade chắc ngon hơn em đấy.
- Sao mày nghĩ thế?
- Thì làm công nghệ anh giỏi hơn em chắc anh trade cũng giỏi hơn em thôi.
- Giỏi cái đầu mày.


...


- Rồi giờ mày tính sao?
- Em tính về quê xin mẹ em cầm sổ đỏ mảnh đất ở nhà, chắc được 200 triệu. Em tính gỡ anh ạ.
- Uh, nhớ để dành ra 20 triệu nhé.
- Làm gì thế anh?
- Mua ba mét đất. Nhớ cho anh địa chỉ anh còn về thắp hương.
- Giờ em không biết phải làm thế nào cả, bế tắc quá rồi anh ạ.
- Mày đã chết đâu. Còn người thì còn làm lại được hết.
- Nhưng em không biết phải làm gì bây giờ.
- Anh nghĩ mày nên tập trung vào công việc chuyên môn của mày. Chịu khó làm lại từ từ, bỏ trade đi.
- Nhưng em thực sự thích trade. Em muốn trade.
- Thế thì anh nghĩ mày nên đi học
- Em đi học mấy khóa rồi anh à
- Anh nghĩ là mày nên đi học lại
- Nhưng học ở đâu bây giờ anh?
- Ở đây.



NHỮNG TRADER HUYỀN THOẠI QUANH TÔI

Cô Vân bán trà 18 năm nuôi hai đứa con khôn lớn trưởng thành. Từ ngày chén trà điếu thuốc giá năm trăm đồng, cho đến bây giờ ba nghìn đồng một cốc trà đá, cô Vân vẫn ổn. Sáng sớm cô dậy nhóm bếp, đun nước pha trà, quét lá, dọn hàng. Mười một giờ đêm cô lại dọn về. Ngày trời nắng gắt cô đun nhiều nước và chuẩn bị nhiều đá. Ngày trời mưa thì cô lấy ít đá hơn. Trà cô mua loại rẻ, thuốc lào cũng rẻ luôn. Nhưng trong suốt gần hai mươi năm qua, chỉ trừ những ngày trời mưa bão, quán trà của cô Vân luôn là điểm hội họp quan trọng của mọi tầng lớp nhân dân ở khu phố này. Và không chỉ cô Vân. Với hơn mười năm làm việc chuyên sâu, lòng yêu nghề và sự tận tâm luôn đem đến cho khách hàng một dịch vụ hoàn hảo, anh Thắng đã nổi tiếng khắp vùng hồ Trung Kính này về kỹ nghệ sửa giày.


Tôi chưa bao giờ hỏi anh Thắng cô Vân xem bán trà đá với sửa giày có lời hay không, có khi nào bị thua lỗ chưa, bởi câu hỏi đó thật ngớ ngẩn. Thay vào đó, tôi phát hiện ra họ chính là những trader kì cựu quanh tôi.


Và có lẽ bạn cũng nhận ra, những người nông dân cũng là những trader kì cựu. Những trader dám trade trên market tự nhiên, chống chọi với thiên tai và gặt hái những vụ mùa. Họ đã quen với stop loss lâu rồi, và họ vẫn take profit suốt mấy nghìn năm đấy. Market vẫn khoai như thế và ngày càng khoai hơn thế, nhưng tôi tin những người nông dân vẫn sẽ ổn thôi. Và bạn nhớ không, có một nhóm trader huyền thoại đã sinh thành và dung dưỡng cho bạn thành người. Họ đã trade cả đời cho đời bạn hôm nay.

Cuối cùng bạn cũng hiểu ra trading không phải là bán trà đá, sửa giày hay buôn tiền bán vàng. Trading thực chất là một quá trình phát triển và trưởng thành, nó giống như cuộc đời vậy. Nó là một vòng lặp bất tận của việc đưa ra những lựa chọn và nhận lấy những kết quả. Bạn sẽ học từ những trải nghiệm của mình. Đừng lo nếu bạn trade chưa tốt, đừng buồn nếu bạn trade lỗ nhiều. Hãy can đảm chấp nhận và học từ đó. Bởi như một vị thiền sư từng nói: Không có bùn thì không có hoa sen. Nếu không có những lầm sai, làm sao bạn học được cách trưởng thành. Điều bạn nên làm bây giờ là chậm lại một chút. Rồi bạn sẽ ổn thôi.


Chúc bạn một ngày vui, khỏe và tốt lành.